Người mới thường chọn chỗ đặt tổ theo cái tiện: gần nhà, dễ nhìn, còn chỗ trống. Rồi vài tháng sau mới thấy đàn không lên.
Chỗ đặt quyết định nhiều hơn kỹ thuật chăm. Ở Đông Nam Bộ thì vườn xung quanh vẫn phun thuốc nên vùng kiếm ăn của đàn không hoàn toàn sạch, nên chuyện này càng phải tính kỹ.
Ong dú cần nắng buổi sáng để khởi động. Tổ nằm trong bóng râm cả ngày thì ong ra muộn, về sớm, giờ kiếm ăn ngắn lại.
Chỗ tốt là có nắng từ khoảng bảy tới mười giờ sáng, rồi được che mát phần chiều.
Nắng chiều là thứ hại. Thùng phơi nguyên buổi chiều thì bên trong nóng, sáp mềm, đàn phải dồn quân quạt thay vì đi kiếm ăn.
Ở Đông Nam Bộ, không dùng thuốc nên phải chấp nhận sâu bệnh trên cây trồng nhiều hơn, nên phần che chắn buổi chiều càng quan trọng.
Bảng dưới xét theo cách làm ở Ong Xanh.
| Vị trí | Nắng sáng | Vấn đề | Đánh giá |
|---|---|---|---|
| Mép tán cây thưa | Có | Cành mọc chạm thùng | Tốt nhất |
| Dưới tán dày | Rất ít | Ẩm, kiến theo cành | Không nên |
| Giữa sân trống | Cả ngày | Nóng buổi chiều | Cần mái che |
| Dưới hiên nhà | Tuỳ hướng | Nước dột, người qua lại | Được nếu hướng đông |
| Cạnh hàng rào cây | Có | Cần tỉa cành | Tốt |
| Sát khu canh tác | Có | Rủi ro thuốc | Tránh |
Ong dú ra khỏi tổ bay thẳng một đoạn rồi mới toả. Đoạn thẳng đó là đường bay chính.
Cửa tổ quay vào lối đi hay cửa nhà thì suốt ngày có ong bay ngang mặt. Không nguy hiểm vì ong dú không đốt, nhưng phiền.
Hướng tốt là ra vườn trống hoặc ra hàng rào cây, có nắng buổi sáng chiếu vào.
Nếu buộc phải quay vào chỗ có người qua lại thì đặt tấm chắn cách cửa tổ khoảng một mét. Ong sẽ bay vòng lên cao rồi mới toả.
Đây là thứ hay bị bỏ qua mà lại quyết định chuyện chống kiến.
Chân thùng ngâm nước hay bôi mỡ đều vô dụng nếu có một cành lá chạm nắp thùng, hoặc dây leo bò từ hàng rào sang.
Giữ khoảng trống ít nhất nửa mét quanh mỗi thùng, và kiểm lại vài tháng một lần vì cây cứ mọc.
Ở Ong Xanh, việc phát quang quanh tổ được làm hằng tháng, gộp chung với buổi kiểm chân chống kiến.
Chừa lối rộng đủ để đứng thao tác trước mỗi tổ, khoảng nửa mét trở lên.
Lối đi nên khô ráo, nhất là mùa mưa. Chỗ lầy lội thì mình ngại vào, mà ngại vào là bỏ bê.
Nghe nhỏ nhặt nhưng đây là thứ quyết định mình có đi thăm tổ đều đặn hay không. Với người làm vườn theo hướng hữu cơ thì điều này càng đúng, vì thời gian vốn đã hạn chế.
Được nếu có mái che phần chiều. Nắng cả ngày thì thùng nóng quá, đàn phải dồn sức quạt tổ.
Mái tôn hấp nhiệt rất mạnh, trưa nóng hơn ngoài trời. Nếu dùng thì phải cách nhiệt và thông thoáng.
Một tới hai mét, cửa quay hướng khác nhau để ong không bay nhầm tổ.
Nên, nhưng dời một lần cho dứt điểm. Ong dú định vị theo cảnh quan nên dời đi dời lại là bắt chúng học lại từ đầu.
vườn xung quanh vẫn phun thuốc nên vùng kiếm ăn của đàn không hoàn toàn sạch Vì vậy đó là thứ nên giải quyết trước, rồi mới tính tới nắng gió.
Chiều cao kê và loại chân đế ảnh hưởng trực tiếp tới chuyện chống kiến, chống ẩm và chống đổ thùng. Cách đang làm ở Ong Xanh.
Mở thùng nhiều là lỗi tốn kém nhất của người mới. Nhịp kiểm tra hợp lý và cách đọc đàn từ ngoài mà Ong Xanh đang áp dụng.
Bốn dấu hiệu nhìn được từ ngoài và ý nghĩa của chúng. Kỹ năng quan trọng nhất mà Ong Xanh khuyên người mới học trước tiên.
Mái che sai cách còn hại hơn không che. Cách làm mái, chọn vật liệu và những lỗi thường gặp, theo kinh nghiệm ở Ong Xanh.
Nuôi ong dú thuận tự nhiên: hạn chế can thiệp, không hoá chất, giữ nguồn hoa bản địa, để đàn tự điều chỉnh. Triết lý nuôi ít mà bền.